Giữa những đường phố tấp nập ta vẫn
cứ mãi u mê trong sự tổn thương của cái nắng chiều mùa hạ. Mùa hạ năm
đấy em gặp anh như một mặt trời nhỏ bé đã cho em cảm nắng lúc nào không
hay. Anh đến với em như sự sắp đặt của số phận. Em vô tình yêu anh từ
lúc nào không hay. Mỗi con đường dài hay góc phố nhỏ chúng ta đều đan
tay xiết chặt cùng bước đi bên nhau hạnh phúc, ấm áp biết bao. Và rồi
chúng ta chia xa nhau do hoàn cảnh tất cả những gì mà chúng ta có thể
làm cho nhau là những dòng tin nhắn của hai con người ở hai nơi khác
nhau. Chúng ta bên nhau đắng cay có, hạnh phúc có tất cả chúng ta đều
nhẹ nhàng bước qua bởi tình yêu cho ta sức mạnh. Đâu rằng cuộc đời chỉ
có màu hồng những năm tháng ta bên nhau cũng không đủ níu giữ đôi chân
anh bước đi. Anh quay lưng đi với bao ngổn ngang còn đọng lại cần lời
giải đáp. Cũng như mọi nỗi đau em mang trong lòng bao tủi hờn, hận thù,
oán trách. Em không thể biết mình phải gồng mình lên thế nào để bước qua
nỗi đau trong con tim em.
Em chỉ biết hận và hận để rồi làm những điều
sai lầm biết bao. Cũng không biết em chìm trong nỗi đau đấy bao nhiêu,
thực sự quên được anh hay chưa em cũng không rõ nữa hay chỉ là ở trong
nỗi đau lâu ngày người ta thành quen. Em chỉ biết khi nhắc đến anh em đã
thôi không còn rơi lệ, không còn nghẹn thở khi nghe đến tên anh. Thời
gian qua đi anh lại trở về và xin lỗi mong em bên anh. Con tim em không
biết nên vui hay nên buồn hình như sâu lắng trong nó vẫn còn đang chờ
anh. Em vẫn vậy, vẫn cứ yêu anh như ngày đầu tiên, lúc đấy dù trời có
sập xuống em cũng sẽ vẫn yêu anh. Đâu hay khi em hạnh phúc nhất anh lại
một lần nữa đẩy em đến vực thẳm. Anh lại ra đi đến một phương trời khác.
Không một lí do không lời giải thích ra đi vội vàng rồi lại quay trở về
với lời xin lỗi, hứa hẹn. Em lại một lần nữa chấp nhận anh, bao dung
anh. Anh vẫn vậy, vẫn không thay đổi anh vẫn quen đường cũ, vẫn cứ bỏ
mặc em không hề suy nghĩ. Chừng ấy thời gian sống trong tổn thương em
vẫn yêu anh đậm sâu nhưng trong lòng em lại nhen nhói lên ngọn lửa thù
hận. Em dằn vặt anh, cay đắng với anh, em muốn anh biết anh đã gây ra
những gì, đã làm những gì khiến trái tim em vụn vỡ.
Thù hận làm mờ mắt em, cứ thế những ngày tháng
về sau bên nhau chỉ còn lại sự trách mắng, dằn vặt. Em cứ nghĩ nếu càng
hận anh thì sẽ đau khổ mà cố quên anh thật nhanh. Đâu ngờ rằng càng hận
thì em lại càng yêu anh, căm ghét anh khiến bản thân em cũng không phút
giây nào được thảnh thơi vui vẻ. Qua bao nhiêu mùa đông nhưng khi mùa
đông năm nay đến, cái lạnh giá ùa về mang theo bao kỉ niệm cùng sự tổn
thương, hận thù. Em cứ mãi ngập trong u mê không dứt ra được, cứ ngập
trong nỗi đau do em tự tạo ra. Một ngày đầu tuần, bất giác em nhìn cây
đào góc vườn đang nhen nhóm nụ hồng, những phiến là xanh non mơn mởn
đang chen nhau trỗi dậy, em chợt có một cảm xúc không tên. Em cứ mải
chạy đi mãi đâu tìm niềm vui để rồi quên đi đâu đó trong cuộc sống của
em có những sự vật bình thường cũng cho con người ta niềm vui nho nhỏ.
Đào nở mang cho đất trời sự sống của mùa xuân cũng có thể "Mùa xuân hồi
sinh vạn vật, cỏ cây bởi sức xuân, mùa xuân hồi sinh tâm hồn con người
bằng tình xuân giục giã họ mau yêu, mau sống kẻo thời gian qua đi hoài
phí".
Giữa vạn người em tình cờ gặp được một người
mang tấm lòng vị tha cao cả. Người ấy đến nhẹ nhàng nhưng cho em những
bài học sâu nặng về sự tha thứ. Người ấy làm em nhớ lại một thứ em đã
lãng quên tù rất lâu đó là sự tha thứ. Thức tỉnh em từ cõi quên trở về
cõi nhớ, nhớ lại những kí ức tốt đẹp, nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ cho
em bừng tỉnh lại xót xa về thực tại u mê của em. Khi em biết xót xa cho
chính mình thì cũng là lúc em nên thương bản thân mình. Em bắt đầu học
lại cách tha thứ, học lại cách chấp nhận. Khi suy nghĩ về anh, về những
việc anh đã làm em không còn hận anh hay oán trách anh nữa thay vào đó
em dần tha thứ dần chấp nhận và rồi thầm cảm ơn anh. Cảm ơn anh vì đã
đến, cảm ơn anh đã cho em nhận ra thế nào là tình yêu, thế là cuộc sống
để em trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn trong hành trình phía trước.
Em nhận ra tha thứ chính là cách tốt nhất giúp
sự lãng quên đến sễ dàng hơn. Những kí ức khổ đau sẽ dần được xóa nhòa,
nụ cười sẽ trở lại với em, khi em có thể cười được thì cũng chính là lúc
kết thúc mọi nỗi đau mà anh mang đến. Tha thứ cho anh khiến em thanh
thản hơn rất nhiều thì ra tha thứ cho mọi lỗi lầm làm trái tim ta nhẹ
nhàng, bình yên đến thế và chỉ khi tha thứ ta mới có một cuộc sống hạnh
phúc hơn, vui vẻ hơn. Ai cũng mang trong mình một nỗi đau, một sự tổn
thương nhưng đừng chìm mãi trong đau khổ nữa nó sẽ làm ta đánh mất rất
nhiều điều. Hãy thay những lời trách móc, đay nghiến bằng hành động tha
thứ để rồi khi con tim ta bình yên trở lại sẽ không còn đau nữa, nỗi đau
ấy sẽ hóa thành sự thanh thản mở ra một con đường mới cho cuộc sống.
Chúng ta học cách tha thứ để lãng quên một người làm ta đau nhiều lần
chứ không phải tha thứ rồi lại chấp nhận người đó. Hãy vững tin vì con
tim ta không yếu mềm chỉ là nó đang lãng quên đi nhiệm vụ của mình mà
thôi và từ chính suy nghĩ của chúng ta hãy thức tỉnh nó. Hãy nhớ
"NOTHING LAST FOREVER".
Đăng nhận xét